Nỗi nhớ Tết nơi đất khách, quê người
Những ngày đông nơi đất
khách lạnh điếng!
Cũng còn chừng
tháng nữa là tới Tết Nguyên đán Việt Nam. Hơn hai mươi năm xa nhà, xa mảnh đất
Việt đầy yêu thương là ngần đấy năm tôi phải tập quên dần những chiều 30 ngồi
cùng bà gói bánh chưng, tập quên những đêm 30 Tết ngồi canh nồi bánh của bà với
những người chị gái của mình.
Hai mươi năm, quá
nửa đời người vùng vẫy nơi đất khách. Tôi đã từng nếm nhiều món lạ nơi xứ
người, nhưng cái vị đặm đà, ấm áp của bánh chưng vẫn là thức vị mà tôi không
thể quên.
Vị của bánh chưng
thuở còn nhỏ bên bà, bên các chị thật khó phai mờ trong tâm trí. Những ngày còn
nhỏ vẫn là những ngày dài của một thời bao cấp. Cả năm trời người ta chỉ mong
đến Tết để được ăn miếng thịt, xíu cơm trắng cùng ít bánh chưng ngày Xuân.
![]() |
| Vị của bánh chưng thuở còn nhỏ bên bà, bên các chị thật khó phai mờ trong tâm trí tôi. |
Cứ mỗi cuối năm,
sáng 30 Tết là một buổi sáng tỉnh giấc sớm của bản thân. Gà chưa gáy sáng cả
mấy chị em tôi đã trực lay bà dậy chuẩn bị mọi thứ cho một ngày lẽo đẽo theo bà
tới chợ sắm quần áo tết, mua lá dong, đậu xanh và thịt mỡ về gói bánh chưng.
Về đến nhà, mỗi đứa
mỗi việc. Đứa thì cọ lá, thái thịt, đứa thì ngâm gạo, ngâm đậu. Tôi, với cái
tính của một đứa nhỏ nghịch ngợm và nhác việc thì không phải làm gì mà chỉ ngồi
bên bà xem bà chẻ những bó lạt giang để gói bánh.
Rồi tới chiều, chị em rủ nhau ngồi xem bà gói bánh, xong xuôi tới
tối nhiệm vụ là thay ca trông nồi bánh để kịp sáng mùng 1 Tết có bánh để trên
bàn thờ cúng gia tiên.
“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ,
Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh”
Câu đối mà có lẽ
suốt đời tôi không bao giờ quên. Bởi sống nửa đời người nơi đất khách, số lần
về thăm đất mẹ chưa đếm đủ mười đầu ngón tay. Xa nhà, bà cũng đã khuất núi, các
chị mỗi người đều có cho mình những hạnh phúc riêng. Nhưng những kỉ niệm tuổi
thơ với các chị, về những ngày 30 Tết thuở thiếu thời, về món bánh chưng đậm
tình của bà thì tôi sẽ chẳng bao giờ quên. Bởi quên làm sao được,
“Bánh chưng ơi – Tôi gọi lời tha thiết
Xa tự bao giờ mà xa thế, bánh chưng ơi!”
H.M


























No Comment to " Nỗi nhớ Tết nơi đất khách, quê người "